23.5.12
21.4.12
SÔNG VÀ NỖI BUỒN TÔI
Chiều yên lặng con sông buồn sững ngó
nỗi buồn tôi xa lạ chảy bâng khuâng
tay không vẫy sao cuồng cơn sóng nhỏ
hắt hiu đưa ngày tháng bóng xa gần
thuyền có đợi ? mỏi nằm trườn trên bến
người có qua lạnh lẽo chút tầm xuân
nỗi buồn tôi mang bàn chân lơ đểnh
gò xuống chiều tùng giọt lệ rưng rưng
ba mươi năm con sông dài tưởng ngủ
vùi cho sâu đau đớn nỗi buồn tôi
những mất mát chia ly bè bạn cũ
bỗng xôn xao thức dậy những bồi hồi
gói hành lý mang hồn thiêng sông núi
tuổi trè tôi hừng hực khúc quân hành
cung kiếm gảy, nỗi buồn cùng hận tũi
chiều trở về sông nuớc giấu long lanh
nắng rải xuống từng dòng hương hoài niệm
trời quê hương nghẹn ứa cuối ngày xuân
nỗi buồn tôi của một thời cung kiếm
xin tặng người vinh dự những gian truân
mạc phương đình
3.4.12
NGÀY QUA PHỐ
khép nỗi nhớ vào từng trang sách
trang sách buồn hoen mực lem nhem
hòi từng con chữ, không lời đáp !
nghe gió ru hời một tiếng em
thôi trãi lòng ra với nỗi buồn
từng ngăn kỷ niệm đọng mù sương
dấu chân ngày cũ mờ trên phố
nhạt cốc cà phê đêm hẹn trăng
vẫy chút gió về gần khẻ hỏi ?
em về đâu ngày tháng lạnh lùng
gió bay qua phố ngày thêm muộn
chiếc lá vàng thu chấp chới rung..,
về thôi đừng hỏi phố phường xa
viên gạch nào đau chút mặn mà
tà áo nào thơm mùi tuổi nhỏ
không đành quay mặt bóng mây qua
về thôi không đợi ngày qua phố
buông cả mười năm xuống buổi chiều
gặm đã mòn răng ngày tháng cũ
tiếc gì hương nhạt dấu thương yêu
mạc phương đình
trang sách buồn hoen mực lem nhem
hòi từng con chữ, không lời đáp !
nghe gió ru hời một tiếng em
thôi trãi lòng ra với nỗi buồn
từng ngăn kỷ niệm đọng mù sương
dấu chân ngày cũ mờ trên phố
nhạt cốc cà phê đêm hẹn trăng
vẫy chút gió về gần khẻ hỏi ?
em về đâu ngày tháng lạnh lùng
gió bay qua phố ngày thêm muộn
chiếc lá vàng thu chấp chới rung..,
về thôi đừng hỏi phố phường xa
viên gạch nào đau chút mặn mà
tà áo nào thơm mùi tuổi nhỏ
không đành quay mặt bóng mây qua
về thôi không đợi ngày qua phố
buông cả mười năm xuống buổi chiều
gặm đã mòn răng ngày tháng cũ
tiếc gì hương nhạt dấu thương yêu
mạc phương đình
26.3.12
1.3.12
Hạt Buồn
những hạt nhớ vừa lên mầm ngơ ngẩn
theo hạt buồn vội vã thoáng hương cay
gió lang thang khua dạt bóng trưa ngày
về khép lại nỗi sầu nào lắng xuống
em bất chợt rụng nắng chiều ngõ muộn
giấu hư hao một thuở mộng bên đời
dòng thời gian cháy bỏng chút buồn vui
mắt đã úa nghe vàng thu mệt mỏi
năm tháng đợi mưa thì thầm tiếng gọi
mùa xuân ơi con bướm đã bay xa
nụ tình xưa lặng lẽ dấu chưa nhoà
giọt nước mắt ngậm ngùi lời hẹn đắng
thôi gió bụi em về đêm thức trắng
tuổi nào xanh ươm vụng những hạt buồn
ba mươi năm giăng nỗi nhớ mù sương
thao thức đỏ cháy bên bờ nhật nguyệt
đếm câu hỏi xuống một đời tha thiết
hạt buồn nào gảy nhánh lối em đi
hạt buồn xưa thơm ngát buổi xuân thì
con sóng vỗ bờ xa ngày tháng muộn.,
mạc phương đình
theo hạt buồn vội vã thoáng hương cay
gió lang thang khua dạt bóng trưa ngày
về khép lại nỗi sầu nào lắng xuống
em bất chợt rụng nắng chiều ngõ muộn
giấu hư hao một thuở mộng bên đời
dòng thời gian cháy bỏng chút buồn vui
mắt đã úa nghe vàng thu mệt mỏi
năm tháng đợi mưa thì thầm tiếng gọi
mùa xuân ơi con bướm đã bay xa
nụ tình xưa lặng lẽ dấu chưa nhoà
giọt nước mắt ngậm ngùi lời hẹn đắng
thôi gió bụi em về đêm thức trắng
tuổi nào xanh ươm vụng những hạt buồn
ba mươi năm giăng nỗi nhớ mù sương
thao thức đỏ cháy bên bờ nhật nguyệt
đếm câu hỏi xuống một đời tha thiết
hạt buồn nào gảy nhánh lối em đi
hạt buồn xưa thơm ngát buổi xuân thì
con sóng vỗ bờ xa ngày tháng muộn.,
mạc phương đình
27.1.12
Hẹn
hẹn em thăm lại quê nhà
nghe trong nỗi nhớ mù xa tháng ngày
trống trường gọi nốt thu bay
mưa Đông cho mẹ đắp dày áo thơ
nghe trong nỗi nhớ mù xa tháng ngày
trống trường gọi nốt thu bay
mưa Đông cho mẹ đắp dày áo thơ
để cha sắp lại câu chờ
níu đôi chân mỏi còn mơ đường dài
bóng đời quay giữa xuân phai
người đi xa vắng những mai tuyệt vời
níu đôi chân mỏi còn mơ đường dài
bóng đời quay giữa xuân phai
người đi xa vắng những mai tuyệt vời
trưa nồng giấc hạ mẹ ơi
giọt mưa nào ướt gót người viễn du
bên sông bèo giạt sương mù
bàn tay níu chặt sầu tư một lần
giọt mưa nào ướt gót người viễn du
bên sông bèo giạt sương mù
bàn tay níu chặt sầu tư một lần
ta về vẽ lại thanh xuân
soi trong giọt lệ nỗi mừng đã xa
sân rêu lời hẹn chưa nhoà
em trong ly rượu quê nhà cạn khô
soi trong giọt lệ nỗi mừng đã xa
sân rêu lời hẹn chưa nhoà
em trong ly rượu quê nhà cạn khô
mạc phương đình
8.1.12
Nghiêng Xưa
tưởng đã khép chút tình thơ dại
bao nhiêu năm giọt đắng còn đầy
em về qua đó chong đôi mắt
tìm những dòng thơ đã ngủ say
đôi mắt mùa xưa xanh tuổi quê
nghiêng sâu áo mỏng gọi trăng về
chiều quên trang sách sau khung cửa
xa vắng hàng cây rủ bóng che
người bỏ mùa đông hay mùa xuân
gió mang tiếng gọi cũng vô chừng
bóng mưa lắng xuống ngày không hỏi
từng bước tình xa bỗng dửng dưng
em về qua đó chong đôi mắt
kỷ niệm vàng thêm bóng nửa khuya
góc phố còn ai qua với mộng
lung linh dấu lặng ngàn năm chia
tình qua thơ dại thời xa khuất
nuôi chút sầu tư đẹp với người
không hỏi xanh xao ngày tháng hạ
ngọt ngào em mãi thuở hai mươi
mạc phương đình
bao nhiêu năm giọt đắng còn đầy
em về qua đó chong đôi mắt
tìm những dòng thơ đã ngủ say
đôi mắt mùa xưa xanh tuổi quê
nghiêng sâu áo mỏng gọi trăng về
chiều quên trang sách sau khung cửa
xa vắng hàng cây rủ bóng che
người bỏ mùa đông hay mùa xuân
gió mang tiếng gọi cũng vô chừng
bóng mưa lắng xuống ngày không hỏi
từng bước tình xa bỗng dửng dưng
em về qua đó chong đôi mắt
kỷ niệm vàng thêm bóng nửa khuya
góc phố còn ai qua với mộng
lung linh dấu lặng ngàn năm chia
tình qua thơ dại thời xa khuất
nuôi chút sầu tư đẹp với người
không hỏi xanh xao ngày tháng hạ
ngọt ngào em mãi thuở hai mươi
mạc phương đình
2.1.12
MÙA XUÂN LẠI VỀ
Xuân gõ cửa thì thầm tình tự
ba mươi năm một thoáng thật gần
người đi không hẹn ngày quay lại
giọt lệ tan rồi thuở gió trăng
ba mươi năm bàn chân chưa mỏi
nơi chốn xa người mẹ nhớ con
mưa trắng đường quê lời hẹn ước
mẹ ơi sông núi vẫn không mòn
ba mươi năm nỗi buồn quay quắt
em có nghe câu hát xứ người
câu hát mùa Xuân như nhắc nhở
tình quê thao thức giấc nào nguôi
nỗi đau xa xứ còn nguyên đó
Xuân vẫn là Xuân của đất trời
hoa nở lòng thương cha nhớ mẹ
đường về xa lắc sóng mù khơi
mạc phương đình
30.12.11
Bạn Cũ
quán cà phê buổi sáng
Nghĩa, Thọ, Khanh và tôi
cả bốn thằng bạn cũ
chia giọt hương ngậm ngùi
Nghĩa, Thọ, Khanh và tôi
cả bốn thằng bạn cũ
chia giọt hương ngậm ngùi
nhắc tên kẻ đã khuất
hỏi người ở phương xa
ai người còn người mất
gọi nhau còn mặn mà
hỏi người ở phương xa
ai người còn người mất
gọi nhau còn mặn mà
câu thơ xưa đọc lại
kỷ niệm thuở học đường
bóng mờ ngày thơ ấu
ngọt ngào những yêu thương
kỷ niệm thuở học đường
bóng mờ ngày thơ ấu
ngọt ngào những yêu thương
nhắc gì ngày gian khó
bao nhiêu lần chia tay
gặp nhau chia giọt lệ
buồn vui trên tháng ngày
bao nhiêu lần chia tay
gặp nhau chia giọt lệ
buồn vui trên tháng ngày
người đi, người ngồi lại
khắc khoải trong vũng buồn
xa xôi không nói được
bao giờ là mùa xuân
thời gian khua lấp lánh
sợi tóc trắng trên đầu
tóc trắng lòng chưa bạc
bạn bè vẫn ngàn câu
sợi tóc trắng trên đầu
tóc trắng lòng chưa bạc
bạn bè vẫn ngàn câu
mạc phương đình
26.12.11
Tìm Bóng
vẫn còn đó con đường trước mặt
lá me bay thêm ướt buổi chiều
đường Trương Định dấu vàng hiu hắt
nắng cuối ngày nhạt chút hương yêu
lá me bay thêm ướt buổi chiều
đường Trương Định dấu vàng hiu hắt
nắng cuối ngày nhạt chút hương yêu
em ngơ ngẩn mang đầy dấu hỏi
cốc cà phê đắng chát hình hài
từng nốt nhạc rụng vào mệt mỏi
người trở về một thoáng mơ phai
cốc cà phê đắng chát hình hài
từng nốt nhạc rụng vào mệt mỏi
người trở về một thoáng mơ phai
con phố hẹp đầy lên nỗi đợi
ai đi qua hờ hững mùa thu
chân bước lỗi bóng ngày chấp chới
tìm nhau chăng ngõ lạc sương mù
ai đi qua hờ hững mùa thu
chân bước lỗi bóng ngày chấp chới
tìm nhau chăng ngõ lạc sương mù
ngày một mình mang đầy vết tích
chút tàn tro tưởng giữ dùm nhau
nghiêng chút nhớ so đôi đủa lệch
gửi cùng người đậm nhạt mai sau
vẫn còn đó con đường năm cũ
hoa ngày xưa thôi nở ven hồ
con chim sáo cánh buồn ủ rũ
giọng ca nào vọng giữa hư vô
chút tàn tro tưởng giữ dùm nhau
nghiêng chút nhớ so đôi đủa lệch
gửi cùng người đậm nhạt mai sau
vẫn còn đó con đường năm cũ
hoa ngày xưa thôi nở ven hồ
con chim sáo cánh buồn ủ rũ
giọng ca nào vọng giữa hư vô
mạc phương đình
15.12.11
Thân Phận
Đời như khói như sương buổi sớm
ta mịt mù vào những bước chông chênh
có hoa nở và trùng trùng gai nhọn
nguồn thương đau pha lẫn chút ân tình
ta mịt mù vào những bước chông chênh
có hoa nở và trùng trùng gai nhọn
nguồn thương đau pha lẫn chút ân tình
rời cuống rốn trôi với dòng thân phận
biết về đâu trên vạn nẽo tương lai
mua chữ nghĩa bằng tuổi đời ngơ ngác
nhìn hoang vu từ biển rộng sông dài
biết về đâu trên vạn nẽo tương lai
mua chữ nghĩa bằng tuổi đời ngơ ngác
nhìn hoang vu từ biển rộng sông dài
đường trăm ngả vụng về trong lựa chọn
những chia ly hội ngộ cũng vô tình
quay nhìn lại áo thời gian bạc thếch
khản tiếng gào giữa cõi tạm u minh
những chia ly hội ngộ cũng vô tình
quay nhìn lại áo thời gian bạc thếch
khản tiếng gào giữa cõi tạm u minh
chữ khôn dại bước đời thường khó hiểu
sống trăm năm từ khoảnh khắc phù du
đầu ngọn sóng vẫy vùng trong cam chịu
gieo thương yêu mà nhận lấy hận thù
sống trăm năm từ khoảnh khắc phù du
đầu ngọn sóng vẫy vùng trong cam chịu
gieo thương yêu mà nhận lấy hận thù
thì như khói như sương buổi sớm
mang chút tình ta gửi lại trăm năm
dẫu nghịch cảnh nhận chìm cùng thất bại
vẫn thăng hoa theo những vết lăn trầm
mang chút tình ta gửi lại trăm năm
dẫu nghịch cảnh nhận chìm cùng thất bại
vẫn thăng hoa theo những vết lăn trầm
mạc phương đình
9.12.11
Trách Người
em không đến, thì thôi đừng hẹn
gió cuốn bay chiếc lá thuở xưa
chiếc lá buồn còn hương nụ biếc
giữa môi thầm lặng lẽ chiều mưa
chút hoang tưởng màu đêm vàng võ
cõi nhớ đầy mang những dấu yêu
em về lại, vầng trăng chẳng ngõ
thì mưa đông ngày tháng tiêu điều
dẫu không để một lời ràng buộc
những xót xa cùng với nỗi đau
chừng dối trá một câu thề ước
dễ đâu em phai nhạt tình đầu
thời gian đủ xa rồi mơ mộng
lời buồn kia giấu gởi mùa xuân
ánh mắt, nụ cười còn lãng đãng
về nghe cơn gió cũng reo mừng
em không đến con đường dâu bế
một thủa nào theo dấu tuổi thơ
mưa rớt xuống như ngàn giọt lệ
bóng mây theo vời vợi mong chờ
gió cuốn bay chiếc lá thuở xưa
chiếc lá buồn còn hương nụ biếc
giữa môi thầm lặng lẽ chiều mưa
chút hoang tưởng màu đêm vàng võ
cõi nhớ đầy mang những dấu yêu
em về lại, vầng trăng chẳng ngõ
thì mưa đông ngày tháng tiêu điều
dẫu không để một lời ràng buộc
những xót xa cùng với nỗi đau
chừng dối trá một câu thề ước
dễ đâu em phai nhạt tình đầu
thời gian đủ xa rồi mơ mộng
lời buồn kia giấu gởi mùa xuân
ánh mắt, nụ cười còn lãng đãng
về nghe cơn gió cũng reo mừng
em không đến con đường dâu bế
một thủa nào theo dấu tuổi thơ
mưa rớt xuống như ngàn giọt lệ
bóng mây theo vời vợi mong chờ
mạc phương đình
BLAME THE OTHER
You not come then do not promise.
The wind take away the ancient leaf
The blue leaf still attached its green bud scent
Between silent lips in the rainy eve
Some illusion of night color
The missing world carries love traces
You come back the moon without gate
Then the winter time is desolate
Though you do not leave back a linking word
The pities and the pains
Seems delusive a love oath
You put aside fading first love
Time though distant then dream
Those blue words hidden sent to the spring
Eye light, smile is indistinct
Back to feel the wind also cheering
You not come the road of vicissitudes
Of such a time tracing the childhood
Rain falls as myriads of tear
Cloudy shade very high with expectation
100.0
Aloha from 2-RGC, 15-12-2011
Chu Hữu Tín
6.12.11
4.12.11
Về Ngắm Lại Quê Xưa
Ta về ngắm lại dòng sông cũ
ơi đất Tam Kỳ yêu dấu ơi
còn đó bên sông cây liễu gảy
người xưa đâu nhỉ ? vắng lâu rồi !
ơi đất Tam Kỳ yêu dấu ơi
còn đó bên sông cây liễu gảy
người xưa đâu nhỉ ? vắng lâu rồi !
Kỳ Hưng tháp đỏ phai màu gạch
Cầu Sắt nghiêng soi bóng nước trôi
Phường Một rực vàng màu hoa cải
nhà Thờ lặng lẽ đứng mồ côi
Cầu Sắt nghiêng soi bóng nước trôi
Phường Một rực vàng màu hoa cải
nhà Thờ lặng lẽ đứng mồ côi
đâu trường Nguyễn Dục thời xa vắng
mất dấu như em, bốn hướng đời
Lợi Ký đẩy Thuyền qua bến lạ
Cơm gà còn nhớ khách ngược xuôi
mất dấu như em, bốn hướng đời
Lợi Ký đẩy Thuyền qua bến lạ
Cơm gà còn nhớ khách ngược xuôi
chân qua Tịnh độ nhìn hoa sứ
vọng tiếng chuông khua bước rã rời
Nam Ngãi ngày nào trang sách mở
cúi nhìn Cầu Cống sầu khôn nguôi
vọng tiếng chuông khua bước rã rời
Nam Ngãi ngày nào trang sách mở
cúi nhìn Cầu Cống sầu khôn nguôi
cọc đèn xanh đỏ như trơ trẻn
ngắm dảy xe thồ đứng xả hơi
tất bật chợ đùn quang gánh nhỏ
người qua không nhận dấu chân người
ngắm dảy xe thồ đứng xả hơi
tất bật chợ đùn quang gánh nhỏ
người qua không nhận dấu chân người
ngả lên Tiên Phước nghe mùa gió
gởi chút hương nồng mẹt cá tươi
Chợ Mới trôi về cùng quá khứ
bâng khuâng như kẻ bước qua thời
gởi chút hương nồng mẹt cá tươi
Chợ Mới trôi về cùng quá khứ
bâng khuâng như kẻ bước qua thời
rêu phong Khổng Miếu hàng cây rũ
Ga vắng chiều xa mây vẫn trôi.
Ga vắng chiều xa mây vẫn trôi.
mạc phương đình
1.12.11
Tìm Trầm
Em vô rừng dó tìm trầm
ta vô tìm một chỗ nằm bên em
dó cằn vắt nhựa từng đêm
đau ngàn trăn trở mới nên hạt trầm
lá rừng rụng xuống trăm năm
đủ cho ấm lạnh nẩy mầm cô đơn
gối thêm chi nỗi giận hờn
cho xuân già cỗi giữa cơn sóng buồn
chỗ nằm ấm lửa mùa xuân
tìm em tặng nốt hương trầm thuở xưa
ta vô tìm một chỗ nằm bên em
dó cằn vắt nhựa từng đêm
đau ngàn trăn trở mới nên hạt trầm
lá rừng rụng xuống trăm năm
đủ cho ấm lạnh nẩy mầm cô đơn
gối thêm chi nỗi giận hờn
cho xuân già cỗi giữa cơn sóng buồn
chỗ nằm ấm lửa mùa xuân
tìm em tặng nốt hương trầm thuở xưa
mạc phương đình
29.11.11
Tiếc Gì ?
buổi chiều cùng với thơ em
nhìn câu lục bát bỗng thèm nụ hôn
mùi hương xa cũng bồn chồn
với im lặng ngỡ cho hồn đong đưa
ngọt ngào rụng giữa ngàn mưa
nét môi nhật nguyệt mấy mùa vẫn thơm
thơ gieo ngàn chữ vô cùng
dỗ cho âu yếm về chung giận hờn
tiếc gì nửa mảnh cô đơn
trôi qua biển vắng đau cơn sóng buồn
mạc phương đình
Câu thơ Mầu Nhiệm
lần đầu gặp ta, em chào : bác
ta vội vàng quay lại phía sau
mượn câu thơ dán lên khuôn mặt
chợt thấy trên em mắt đổi màu
câu thơ mầu nhiệm làm thay đổi
ta mượn từ lâu vẫn để dành
thơ viết : "Người Thơ Không Có Tuổi"
khoác lên vẽ lại nét xuân xanh
lần tới gặp nhau em gọi : anh
câu thơ viết xuống mối tình chung
lời thơ làm xoá đi ngăn cách
thơ gội nhuần lên chút trẻ trung
đời có thơ nên ta có em
thời gian lùi, tới thật êm đềm
ta lùi để gặp em đang tới
em tới, thời gian sẽ lãng quên.
ta vội vàng quay lại phía sau
mượn câu thơ dán lên khuôn mặt
chợt thấy trên em mắt đổi màu
câu thơ mầu nhiệm làm thay đổi
ta mượn từ lâu vẫn để dành
thơ viết : "Người Thơ Không Có Tuổi"
khoác lên vẽ lại nét xuân xanh
lần tới gặp nhau em gọi : anh
câu thơ viết xuống mối tình chung
lời thơ làm xoá đi ngăn cách
thơ gội nhuần lên chút trẻ trung
đời có thơ nên ta có em
thời gian lùi, tới thật êm đềm
ta lùi để gặp em đang tới
em tới, thời gian sẽ lãng quên.
mạc phương đình
26.11.11
Thênh Thang Nỗi Chờ
Xin được ở cùng em nơi chốn ấy
một chốn đời phẳng lặng những phong ba
để nước mắt là cõi tình che đậy
dẫu nguồn sông cuối bãi vẫn quê nhà
xin được giấu chút buồn không cội rễ
có gì đâu ngày tháng vẫn vô tình
đời cứ phải cuốn vào dâu bể
bước chân nào lưu lạc mãi lênh đênh
mềm môi uống ngụm sầu xưa vô vọng
tóc đã phai, màu mắt cũng trăng sương
những ao ước như mùa đông lạnh cóng
hỏi bao giờ tìm gặp chút dư hương
dòng thơ cũ không còn trong ký ức
em mang theo trong cay đắng muộn màng
biển vẫn đợi con sóng về thao thức
khung buồn xưa nỗi đợi vẫn thênh thang
mạc phương đình
19.11.11
Dối Mình
Lòng mai, tuổi đã sang chiều
ngẩn ngơ bước lỡ hắt hiu với mình
tưởng buồn giấu được ngày xanh
rong chơi mê mải đường quanh đi về
ngẩn ngơ bước lỡ hắt hiu với mình
tưởng buồn giấu được ngày xanh
rong chơi mê mải đường quanh đi về
giật mình ngó bóng mưa che
con chim sáo gọi nỗi quê ngập ngừng
mang sầu gửi tặng người dưng
bỏ quên ngày tháng trên từng ngón tay
con chim sáo gọi nỗi quê ngập ngừng
mang sầu gửi tặng người dưng
bỏ quên ngày tháng trên từng ngón tay
cuối sông ngỡ nước lên đầy
đêm nghiêng bóng nhỏ đợi mây vu hồi
dối lòng chén rượu ly bôi
có không một dấu bên trời bình yên
đêm nghiêng bóng nhỏ đợi mây vu hồi
dối lòng chén rượu ly bôi
có không một dấu bên trời bình yên
sóng xô đẩy ngược con thuyền
đôi vai đã ngủ với miền trăm năm
đôi vai đã ngủ với miền trăm năm
mạc phương đình
17.11.11
Thả Tình
ta thả tình bay đi trong mộng
chút tình sầu : bé bỏng , già nua
tình bay theo gió đi tìm bóng
chỉ thấy bóng mình theo bước khua
ta thả tình bay theo giấc mơ
tình đi với biển để bơ vơ
người qua sóng gió chừ run rẩy
ta gặp người như một giả vờ
ta thả tình như một lạnh lùng
mang theo tất cả, lại như không
bóng ai vấn vít trong tà áo
ngăn lại ngàn câu với bỗng dưng
đành thắp tình xa đốt trái tim
đốt cho nguội bớt những lặng im
thời gian từng nhịp chân cao thấp
thôi nhé hoang mang chớ rập rình
mạc phương đình
Thác Lũ
Ta như con suối trên nguồn cạn
lòng bỗng thành sông lúc gặp em
con nước trở mình như thác lũ
trôi đi ngàn sỏi đá vô tình
lòng bỗng thành sông lúc gặp em
con nước trở mình như thác lũ
trôi đi ngàn sỏi đá vô tình
trăm năm ngủ giữa lời ru mẹ
một thoáng phù du bỗng chiến chinh
dẫu mắt một lần chưa nhuộm sóng
làn môi chưa nở đóa thu xanh
sâu trong hiu hắt chiều hoa rụng
ai gọi từ tim chiếc bóng mình
tiếng vọng thì thầm đêm thức giấc
nửa ta còn mất giữa vô minh
xoay trong tiềm thức niềm cô độc
chiếc lá trôi đi bỏ lại cành
ngõ trước mênh mông dòng biển cuộn
em vào ngơ ngẩn khúc đời quanh
bỗng dưng mật ngọt trên đầu luỡi
rụng xuống thành thơ khúc độc hành
mạc phương đình
16.11.11
Lời Của Biển
Ta phẳng lặng, hiền hoà và hung dữ
Lòng mênh mông sâu cạn cũng vô chừng
Dẫu trong vắt vẫn chôn vùi, dấu kín
Thoảng dịu dàng pha một chút dửng dưng
Mượn của gió lời thì thầm lau lách
Bóng trăng soi như dấu lửa ngàn xa
Thuyền em nhỏ bỗng trôi vào cổ tích
Chút vỗ về đau đớn cũng thăng hoa
Ta gào thét khi nỗi buồn thức giấc
Sóng dâng lên doạ dẫm cả trời cao
Em có đến đừng mang niềm cảm xúc
Giọt nước trong mặn ngọt vị hoa nào
Những khe suối góp về ta giàu có
em qua sông mà ngỡ chốn ao hồ
xin đừng trách một chốn đời bỏ ngõ
Lời cho người nước mắt đã hong khô
Dẫu trong vắt vẫn chôn vùi, dấu kín
Thoảng dịu dàng pha một chút dửng dưng
Mượn của gió lời thì thầm lau lách
Bóng trăng soi như dấu lửa ngàn xa
Thuyền em nhỏ bỗng trôi vào cổ tích
Chút vỗ về đau đớn cũng thăng hoa
Ta gào thét khi nỗi buồn thức giấc
Sóng dâng lên doạ dẫm cả trời cao
Em có đến đừng mang niềm cảm xúc
Giọt nước trong mặn ngọt vị hoa nào
Những khe suối góp về ta giàu có
em qua sông mà ngỡ chốn ao hồ
xin đừng trách một chốn đời bỏ ngõ
Lời cho người nước mắt đã hong khô
mạc phương đình
Giọt Đắng
Hôm nay thơ lặng, sầu đi vắng
ta uống cà phê với chút buồn
chữ nghĩa nằm yên trong đáy cốc
mảnh tình hong nắng bỗng khô luôn
Ta cầm ngơ ngác cho vào cốc
chiếc cốc màu đen chẳng thấy gì
đầu lưỡi tê tê mùi tiếc nhớ
chữ sầu năm trước cũng vu quy
Người không về lại thơ làm nũng
chẳng giữ cho ta một vỗ về
nắng gọi lời xưa đau mỗi lúc
chút buồn làm đắng giọt cà phê
Bao năm lưu lạc cùng cô độc
giọt đắng chưa làm chết được ta
câu hát mẹ ru cho máu chảy
luân lưu sâu thẳm một quê nhà
ta uống cà phê với chút buồn
chữ nghĩa nằm yên trong đáy cốc
mảnh tình hong nắng bỗng khô luôn
Ta cầm ngơ ngác cho vào cốc
chiếc cốc màu đen chẳng thấy gì
đầu lưỡi tê tê mùi tiếc nhớ
chữ sầu năm trước cũng vu quy
Người không về lại thơ làm nũng
chẳng giữ cho ta một vỗ về
nắng gọi lời xưa đau mỗi lúc
chút buồn làm đắng giọt cà phê
Bao năm lưu lạc cùng cô độc
giọt đắng chưa làm chết được ta
câu hát mẹ ru cho máu chảy
luân lưu sâu thẳm một quê nhà
mạc phương đình
MÙA ĐÔNG XA
hãy thức dậy mang mùa đông xuống phố
chia cho người bớt chút lạnh đi em
sầu viễn xứ như từng bông tuyết trắng
nhuộm tóc nhau trong lặng lẽ vô tình
chia cho người bớt chút lạnh đi em
sầu viễn xứ như từng bông tuyết trắng
nhuộm tóc nhau trong lặng lẽ vô tình
gió phương Bắc từng cơn tê nỗi nhớ
đèn quê xưa hiu quạnh rọi trong tim
dòng nước mắt như hoà cùng máu thịt
dấu thương đau trăn trở buốt từng đêm
sợi tóc bạc muộn phiền trên gối nhỏ
bàn chân đau hạt cát chẳng thân quen
những chiếc lá vàng nghiêng bên cửa sổ
màu phố xưa sầu rụng chuỗi hoa đèn
bàn chân đau hạt cát chẳng thân quen
những chiếc lá vàng nghiêng bên cửa sổ
màu phố xưa sầu rụng chuỗi hoa đèn
đêm mộng mị chập chùng câu hẹn cũ
kẻ đi về lối xóm nhắc dùm tên
còng lưng gánh mùa đông chôn kỷ niệm
nhưng quê hương xa lắc dễ gì quên
kẻ đi về lối xóm nhắc dùm tên
còng lưng gánh mùa đông chôn kỷ niệm
nhưng quê hương xa lắc dễ gì quên
mạc phương đình
15.10.11
Tiễn cụ Hà Thượng Nhân
Tôi đến thăm những lần sau cuối
Cụ nhìn tôi, ánh mắt thật buồn
Câu thơ ngừng lại nơi nào đó
Đủ giữ cho dòng lệ khỏi tuôn
Cụ nhìn, đôi mắt xa xôi quá
Chén rượu ngày xưa giấu ở đâu
Đâu tách trà thơm, ngày đã muộn
Thời gian chi một khối u sầu
"Đầu lưỡi tê rồi câu chuyện cũ
Bạn bè con cháu cũng xa xăm
Ôi nỗi cô đơn thăm thẳm quá
Nhấn ông chìm xuống chỗ ông nằm"
Nhìn mắt Cụ buồn, tôi muốn khóc
Hiểu rằng Cụ cũng sắp đi xa...
Giờ này ghi lại câu thương cảm
Cung kính dành đưa tiễn cụ Hà
mạc phương đình
Cụ nhìn tôi, ánh mắt thật buồn
Câu thơ ngừng lại nơi nào đó
Đủ giữ cho dòng lệ khỏi tuôn
Cụ nhìn, đôi mắt xa xôi quá
Chén rượu ngày xưa giấu ở đâu
Đâu tách trà thơm, ngày đã muộn
Thời gian chi một khối u sầu
"Đầu lưỡi tê rồi câu chuyện cũ
Bạn bè con cháu cũng xa xăm
Ôi nỗi cô đơn thăm thẳm quá
Nhấn ông chìm xuống chỗ ông nằm"
Nhìn mắt Cụ buồn, tôi muốn khóc
Hiểu rằng Cụ cũng sắp đi xa...
Giờ này ghi lại câu thương cảm
Cung kính dành đưa tiễn cụ Hà
mạc phương đình
14.10.11
3.10.11
BỖNG NGHE THU VỀ
sáng vội vã, bàn chân không kịp
nhìn thời gian qua cửa thật nhanh
em về bên ấy trăng vừa muộn
anh bỗng nghe thu nhạt chút tình
từng chiếc lá, theo nhau đùa gió
trời bỗng nghiêng tóc xám lạnh lùng
người đi phía trước về vô định
em có nghe thu hát dửng dưng ?
trưa về chậm, đợi chiều hấp hối
từng hạt thương hạt nhớ tan rồi
cơn mưa rụng trắng màu trang điểm
người vội nghe thu lặng lẽ trôi
ta về tìm em, trong hương thu
em đi khập khiểng với sương mù
bỗng nghe ai hát đau từng nhịp
xưa hẹn rồi quên bước lãng du
mạc phương đình
nhìn thời gian qua cửa thật nhanh
em về bên ấy trăng vừa muộn
anh bỗng nghe thu nhạt chút tình
từng chiếc lá, theo nhau đùa gió
trời bỗng nghiêng tóc xám lạnh lùng
người đi phía trước về vô định
em có nghe thu hát dửng dưng ?
trưa về chậm, đợi chiều hấp hối
từng hạt thương hạt nhớ tan rồi
cơn mưa rụng trắng màu trang điểm
người vội nghe thu lặng lẽ trôi
ta về tìm em, trong hương thu
em đi khập khiểng với sương mù
bỗng nghe ai hát đau từng nhịp
xưa hẹn rồi quên bước lãng du
mạc phương đình
28.8.11
NHÁNH BUỒN
Chiều chưa xuống đủ giấu hoàng hôn
nắng cũng trôi theo rớt giữa buồn
góc phố đằng xa đèn đã mở
ta về lòng bỗng thấy bâng khuâng
nắng cũng trôi theo rớt giữa buồn
góc phố đằng xa đèn đã mở
ta về lòng bỗng thấy bâng khuâng
mười năm lưu lạc vào sương gió
nhìn lại ngày xưa thoáng ngại ngần
đường vắng chừng phai mờ dấu vết
đếm từng viên gạch nỗi phân vân
nhìn lại ngày xưa thoáng ngại ngần
đường vắng chừng phai mờ dấu vết
đếm từng viên gạch nỗi phân vân
hàng cây so đũa còn nguyên đó
lối ấy từng qua biết mấy lần
một thuớ ngây thơ vàng áo lụa
chuỗi dài kỷ niệm vẫn tung tăng
lối ấy từng qua biết mấy lần
một thuớ ngây thơ vàng áo lụa
chuỗi dài kỷ niệm vẫn tung tăng
quay nhìn sách vở in ngày tháng
thầm hỏi còn ai nhớ đến chăng
đời vẫn hồn nhiên từ thuở ấy
buông trôi con nước một xa gần
ta về tìm lại người năm cũ
chỉ thấy hàng cây với bóng trăng .
thầm hỏi còn ai nhớ đến chăng
đời vẫn hồn nhiên từ thuở ấy
buông trôi con nước một xa gần
ta về tìm lại người năm cũ
chỉ thấy hàng cây với bóng trăng .
mạc phương đình
12.8.11
CHIỀU VÀ THU
chiều rập rình đẩy ta vào nắng
nắng êm ru từng khúc tình buồn
ta nghe lại khua lòng từng nhịp
đã tắt rồi điệu nhạc mùa xuân
lối nào qua mùa thu chín đỏ
bao nhiêu năm mòn gót thời gian
nắng mang gió về theo hạt bụi
em đi xa, đường rụng hoa tàn
đêm lặng lẽ mang theo âm vọng
em đi xa bóng cũ chập chờn
lạnh hơi gió sông dài nào biết
lá rụng vàng từng mảnh cô đơn
em đi xa, đường xa vạn dặm
ngẩng nhìn lên khoé mắt mùa thu
chiều tiễn biệt nắng vàng sợi tóc
ta về xa lòng những sương mù
chiều ngập ngừng chờ nghe lá úa
ta ngập ngừng đêm rớt vô cùng
chiều và thu chừng em lay lắt
người tiễn người mây nước rưng rưng
mạc phương đình
nắng êm ru từng khúc tình buồn
ta nghe lại khua lòng từng nhịp
đã tắt rồi điệu nhạc mùa xuân
lối nào qua mùa thu chín đỏ
bao nhiêu năm mòn gót thời gian
nắng mang gió về theo hạt bụi
em đi xa, đường rụng hoa tàn
đêm lặng lẽ mang theo âm vọng
em đi xa bóng cũ chập chờn
lạnh hơi gió sông dài nào biết
lá rụng vàng từng mảnh cô đơn
em đi xa, đường xa vạn dặm
ngẩng nhìn lên khoé mắt mùa thu
chiều tiễn biệt nắng vàng sợi tóc
ta về xa lòng những sương mù
chiều ngập ngừng chờ nghe lá úa
ta ngập ngừng đêm rớt vô cùng
chiều và thu chừng em lay lắt
người tiễn người mây nước rưng rưng
mạc phương đình
2.8.11
Món quà Vu Lan
mở cuốn an bum nhìn thấy mẹ
bóng mẹ năm nào nay đã xa
đêm nằm nghe gió lùa thao thức
mưa gõ vào tim nỗi nhớ nhà
bóng mẹ năm nào nay đã xa
đêm nằm nghe gió lùa thao thức
mưa gõ vào tim nỗi nhớ nhà
đời sống hôm nay đầy đủ lắm
mà con không mẹ, chẳng còn cha
ngày xưa con sống ngu ngơ vậy
giờ biết thương yêu thiếu mẹ già
mà con không mẹ, chẳng còn cha
ngày xưa con sống ngu ngơ vậy
giờ biết thương yêu thiếu mẹ già
mẹ đã ra đi thời khó nhọc
quê nghèo nặng trĩu gánh bôn ba
sắn khoai nuôi mẹ ngày sau cuối
con mắc tù lao phải vắng nhà
quê nghèo nặng trĩu gánh bôn ba
sắn khoai nuôi mẹ ngày sau cuối
con mắc tù lao phải vắng nhà
gian khó một đời cha mẹ gánh
ơn dày nghĩa nặng chẳng phôi pha
mẹ ơi sầu tũi đường xa xứ
xin gửi hôm nay một chút quà ?
tháng bảy Vu Lan mùa báo hiếu
âm dương cách trở mấy đường xa
nén nhang ngọn nến lung linh gió
chẳng khóc mà sao mắt lệ nhoà
mạc phương đình
MY VU LAN PRESENT
MY VU LAN PRESENT
I gazed in the album at my dear Mom’s picture
And realized that now is so far-off her figure
I listened to the rain as if on my heart flick
I listened to the rain as if on my heart flick
The wind blow making me agitatedly nostalgic
Although is abundant my current subsistence
Neither my Mom nor my Dad stays in existence
As a child I was so dull being by Mom kissed
Neither my Mom nor my Dad stays in existence
As a child I was so dull being by Mom kissed
Now that I know whom to love, Mom is missed
Mom departed this life during a difficult time
Scurrying beneath the burden in our poor clime
Scurrying beneath the burden in our poor clime
Until your last days on manioc hand to mouth
While I was in prison as a “puppet” of the South
While I was in prison as a “puppet” of the South
Such a hard period Dad and Mom bore your part
That feeling of gratitude I bury deep in my heart
Dear Mom please accept from this sad son adrift
On this commemorative day my little humble gift
That feeling of gratitude I bury deep in my heart
Dear Mom please accept from this sad son adrift
On this commemorative day my little humble gift
Vu Lan mid-seventh month, the filial duty event
Between life and death how far to suffer torment
Joss-sticks and candles spark, the wind uprears
I don’t cry but why my eyes get wet with tears
Translation by THANH-THANH
29.7.11
Lời Tình
nỗi buồn như đóm lửa
chấp chới trên dòng sông
đêm đen về thắp sáng
như có và như không
chấp chới trên dòng sông
đêm đen về thắp sáng
như có và như không
ta đi cùng mưa gió
sá chi chút bão bùng
qua một đời lầm lạc
tìm chốn về bao dung
sá chi chút bão bùng
qua một đời lầm lạc
tìm chốn về bao dung
kỷ niệm nào khắc khoải
dĩ vãng sầu khôn cùng
xin người dừng câu hỏi
giận chi thời long đong
dĩ vãng sầu khôn cùng
xin người dừng câu hỏi
giận chi thời long đong
nụ cười hay giọt lệ
cũng chỉ là ước mong
có đi vào thử thách
mới sâu cạn nỗi lòng
cũng chỉ là ước mong
có đi vào thử thách
mới sâu cạn nỗi lòng
còn bao nhiêu cám dỗ
giữa cuộc đời mênh mông
người ơi từ tiếng gọi
lời tình vẫn bềnh bồng.
giữa cuộc đời mênh mông
người ơi từ tiếng gọi
lời tình vẫn bềnh bồng.
mạc phương đình
23.7.11
HƯƠNG GIÓ TUỔI THƠ
theo chân anh ghé về thăm quê Ngoại
sông Thủ Bồn nước vẫn nhịp giòng xuôi
Ngoại ơi Ngoại ! Hồ Trường bình rượu đợi
nay con về , lưu lạc mãi, quên nôi
anh gọi em , ngồi cạnh cầu sau bến
mấy hàng cau hương gió tuổi ngày xưa
chiều gặp khói thổi cơm bên bếp ấm
anh hù em : dòm áo trắng con ma !
em trọ trẹ giọng " Quảng Nôm " anh cười ngất
thôi đi cô ! Huế chính cống cho rồi
răng với rứa , hàng bắp nhe khúc khích
lại trêu em , anh thiệt ! tức tràn người
mấy chục năm , xóm làng thay đổi lạ
người không quen , màu đỏ uốn cây cờ
con nghé nhỏ đứng buồn nhìn luá mạ
biết khi mô nhai rạ thở ra thơ !
anh đưa em theo chuyến tàu xuyên Việt
đi từ Nam ra Bắc , ghé về Trung
Hồng , Hương khóc, chín con rồng nước đục
mùa phù sa nay lúa hết đòng đòng !
thôi về anh ! quê hương em quên tuổi
thời thôi nôi ôm vú mẹ ,anh giành
thời lội ruộng bắt bống , trê gặp điã
bắt đền anh cõng , nhớ cũng thôi đành !
đht
sông Thủ Bồn nước vẫn nhịp giòng xuôi
Ngoại ơi Ngoại ! Hồ Trường bình rượu đợi
nay con về , lưu lạc mãi, quên nôi
anh gọi em , ngồi cạnh cầu sau bến
mấy hàng cau hương gió tuổi ngày xưa
chiều gặp khói thổi cơm bên bếp ấm
anh hù em : dòm áo trắng con ma !
em trọ trẹ giọng " Quảng Nôm " anh cười ngất
thôi đi cô ! Huế chính cống cho rồi
răng với rứa , hàng bắp nhe khúc khích
lại trêu em , anh thiệt ! tức tràn người
mấy chục năm , xóm làng thay đổi lạ
người không quen , màu đỏ uốn cây cờ
con nghé nhỏ đứng buồn nhìn luá mạ
biết khi mô nhai rạ thở ra thơ !
anh đưa em theo chuyến tàu xuyên Việt
đi từ Nam ra Bắc , ghé về Trung
Hồng , Hương khóc, chín con rồng nước đục
mùa phù sa nay lúa hết đòng đòng !
thôi về anh ! quê hương em quên tuổi
thời thôi nôi ôm vú mẹ ,anh giành
thời lội ruộng bắt bống , trê gặp điã
bắt đền anh cõng , nhớ cũng thôi đành !
đht
*gửi anh tôi :Mạc Phương Đình
Đăng ký:
Các Bài đăng (Atom)
























