Lòng Mẹ

Trước cửa Nhà Tôi

1.12.17

Nỗi Lòng Tháng Chạp - Thơ Thu Chi Lệ


 
Tháng Chạp về mây trời thêm ảm đạm

Bên hiên nhà tí tách giọt mưa thưa

Ngày cuối năm thấy lòng còn vương vấn

Nhớ bao ngày tháng chạp chốn quê xưa

 

Chiếc lá thu khô rơi về với cội

Những cành cây rơi rụng lá xác xơ

Con chim nhỏ đã không còn tiếng hót

Em về đâu biển sóng vẫn ngàn khơi

 

Dòng sông ấy chảy xuôi về mấy nhánh

Hỡi người khách đợi chờ thuở sang sông

Đừng ngóng mãi bên bờ đầy lau lách

Con đò xưa vắng bóng một chiều đông

 

Tháng Chạp nơi nầy một trời băng giá

Gió mùa đông se sắt lạnh qua tim

Tuyết sẽ rơi những con đường trắng xóa

Mái nhà ai sương khói tỏa lặng im

 

Thế giới nầy đã bao điều bất trắc

Biết tìm đâu một nơi chốn an nhiên

Chim lạc đàn biết về đâu cánh mỏi

Vẫn phương nầy nhạt nắng những chiều nghiêng…

 

   Thu Chi Lệ

15.11.17

KHÓ HIỀU - MẠC PHƯƠNG ĐÌNH - ĐÀO NGUYÊN - DUY LINH - KESSELERLE

Thênh Thang Nỗi Chờ


Xin được ở cùng em nơi chốn ấy 
một chốn đời phẳng lặng những phong ba 
để nước mắt là cõi tình che đậy 
dẫu nguồn sông cuối bãi vẫn quê nhà 

xin được giấu chút buồn không cội rễ 
có gì đâu ngày tháng vẫn vô tình 
đời cứ phải cuốn vào dâu bể 
bước chân nào lưu lạc mãi lênh đênh 

mềm môi uống ngụm sầu xưa vô vọng 
tóc đã phai, màu mắt cũng trăng sương 
những ao ước như mùa đông lạnh cóng 
hỏi bao giờ tìm gặp chút dư hương 

dòng thơ cũ không còn trong ký ức 
em mang theo trong cay đắng muộn màng 
biển vẫn đợi con sóng về thao thức 
khung buồn xưa nỗi đợi vẫn thênh thang

mạc phương đình

Amazing and beautiful Asia

Bài Ca Buồn


tay khép mở vòng thu thơm chiếc áo
lá vàng xưa đau đớn chút hương mềm
người tão tần đếm từng năm tháng ảo
biết gì đâu cánh nhạn vẽ màu đêm

về khua lại bóng hoàng hôn đã cũ
ta chợt nghe đêm hạ rụng vào thu
những nốt nhạc như lời em quyến rũ
thầm tặng nhau mê muội giữa ngôn từ

nghe tháng ngày gõ bàn chân âm áp
gọt chữ tình cho bén cắt đường qua
vài giọt nắng dịu dàng trên bản nháp
một khúc buồn xao xác bỗng thăng hoa

mạc phương đình

13.1.17

Dòng Thơ Cuối Năm




Tôi vừa xoá, hình thơ tai nạn
cùng bài thơ, viết cảm ơn Người
bài thơ với những dòng thương mến
ắp cả lòng tôi những nỗi vui
hai tháng cuối năm, tôi với Bạn
gần xa thăm hỏi mãi chưa thôi
tưởng như mình đã xa nhau mất
may mắn còn đây những nụ cười
còn sống còn vui còn gặp lại
cuộc đời vẫn nở cánh hoa tươi..

bôn ba ngàn dặm đường ly xứ
chia với quê hương những ngậm ngùi
năm mới sắp về, Xuân mở cửa
thân mời Quí Bạn hãy cùng tôi
cám ơn Trời Đất, ta còn sống
sống để chung tay trả nợ Đời
sức mọn tài hèn, theo lớp trẻ
đẩy thuyền vượt sóng, vượt ra khơi..

non sông rực rỡ theo dòng sử
nước Việt ngàn năm vẫn rạng ngời

mạc phương đình

15.10.16

Những Khu Vườn Mùa Thu Tuyệt Vời của Nước Mỹ


Nhung khu vuon dep nhat nuoc My mua thu hinh anh 1
Vườn Longwood, Quảng trường Kennett, bang Pennsylvania: Bước vào đây Longwood, bạn sẽ có cảm giác như bước vào một bức tranh tuyệt mỹ - thiên đường của những người làm vườn nổi tiếng. Từ 22/10-20/11, tại Longwood sẽ diễn ra lễ hội hoa cúc, với hơn 17.000 bông hoa đầy màu sắc được trang hoàng lộng lẫy. Bạn không nên bỏ lỡ cây hoa với 1.500 bông hoa được gắn lên một cách hoàn hảo.

24.1.15

Gặp Lại Mùa Xuân Em


đêm giấu kín tóc vàng em sầu mộng
ngõ hoa nào một thủa đủ ta say
thời gian ơi ngừng rụng xuống đêm này
cho vô tận ngọt ngào thêm ánh mắt

chưa gặp em tưởng Thiên đường đã mất
làn môi thơm nghiêng mở đóa trà mi
bao nhiêu năm mộng ủ trái xuân thì
dòng tóc rẻ vẫn nồng hương con gái

từ tâm thức rộn ràng niềm e ngại
vết tim xưa đau xước nỗi bâng khuâng
vòng tay ôm thao thức ngỡ xa gần
lời yêu dấu thầm thì ru tuổi hẹn
 
gửi thương nhớ rượu đào thêm nửa chén
đời tan trôi theo từng nhịp bềnh bồng
chặn vết buồn ngơ ngác xuống mênh mông
ta gặp lại mùa xuân em bất tận

mạc phương đình

16.10.14

Hỏi Thầm


gặp một lần sao hồn ngơ ngẩn
nửa nụ cười chưa đủ làm quen
mà sao dưng bỗng như gần gũi
ấm áp đêm chong với ngọn đèn

gặp một lần tưởng chừng xa lắm
mớ bâng khuâng mãi giữ trong hồn
nghe như tiền kiếp là duyên nợ
câu hỏi chưa tròn dấu nụ hôn

mắt kia ai nhuộm xanh chờ đợi
cánh bướm vừa khua chút lãng quên
ánh chớp trong đêm xa vẫy gọi
sông thu từng giọt xuống vô tình

môi kia ai gửi lên đầu gió
gieo đậm mùi hương của ấu thơ
cánh phượng năm xưa còn đọng lại
một đời chân lạc bước ngu ngơ

rồi mai tìm ngõ vào mơ mộng
phổ nét tình chung thật khẻ khàng
ai biết con đường qua bỡ ngỡ
có còn xao động thủa trăng tan


mạc phương đình

15.10.14

Ngóng Mưa Thu



Gió đẩy Thu về mây trắng quá
hơi Thu nào đọng chút kiêu sa
vẫn nghe trong nắng Hè chưa rụng
xa vắng mùa xưa dấu lụa là

Gọi nắng, nắng vàng quanh lối nhỏ
gọi mưa, mưa lẫn khuất xa vời
Thu ơi sao bước chân chùng lại
em ở phương nào nơi viễn khơi

Người xa bốn hướng đã chào Thu
ta đón thời gian tưởng ngục tù
cây khóc trong vườn hoa rũ chết
ngoài sân nắng gội chút âm u

mạc phương đình

19.9.14

VỀ ĐI EM



ta ngẩng mặt nhìn thu rụng lá
chiều đang nghiêng theo gió qua vườn
có con bướm nhỏ về theo gió
đôi cánh màu cam ơi dễ thương

nhìn thu về muộn đất cằn khô
em có về không ? nắng vẫn chờ
về lẹ nha em mưa chẳng đợi
vầng trăng còn đợi bóng nàng thơ

trăng thu còn sáng ngoài khung cửa
dạ lý giăng đầy thơm trước hiên
ta vẫn chờ thơm vàng nỗi nhớ
em ơi sông núi dáng bình yên

về đi dòng trời thu đang xanh
cánh bướm mùa xưa đọng dấu tình
nuốt vội chút sầu trong cốc nhỏ
ta chờ nghe đêm buồn mong manh

mạc phương đình

1.9.14

Áo Lụa Ngày Xưa


áo lụa đào, phơi ngày xa lạ
đêm về chưa ? lay lắt mùi hương
nắng không gom đủ soi màu lá
để bóng chiều rung cuối nhịp buồn

ngỡ trong mơ mộng dấu tình xưa
áo nắng em qua đã mấy mùa
cố quận ngày về trăng đã rụng
thôi đành lặn lội chút sương mưa

băn khoăn thôi tưởng áo xuân xanh
ngày tháng nào đâu có tội tình
mây trắng bên trời còn lãng đãng
em buồn điệu nhớ cũng vô thanh

xa rồi áo lụa thời mơ mộng
có đợi người chăng cũng lỡ làng
câu hỏi thì thầm ai với bóng
một đời theo nhịp bước chân hoang


mạc phương đình

Người Về - Thơ MPD- Nhạc Quách Vĩnh Thiện -Tiếng hát Hương Giang

Mẹ và Con


Khi người mẹ mang thai chín tháng
đâu biết con mình mai sẽ ra sao
có những đêm xoa bụng ngọt ngào
nói thầm với con,
"đừng đạp đau bụng mẹ
ngoan đi con, mai rồi mẹ bế"

Là con gái, con dịu dàng khua nhẹ
là con trai, chưa gì đã vẫy vùng
duỗi chân non, con đạp tứ tung
con đâu hiểu mẹ đau từng lúc
dòng máu mẹ cho con, như sông uốn khúc
chảy qua tim nuôi lớn ngọn nguồn
máu trong con là lòng mẹ yêu thương
bao đau đớn, nặng nề mẹ chịu
ngày con ra đời, mẹ đau muốn xỉu
nghe tiếng oe oe, mẹ sung sướng mĩm cười

Chín tháng mười ngày, đâu phải ngắn mẹ ơi
nỗi khó mẹ, lớn khôn con mới hiểu
khi đã biết làm thế nào báo hiếu
thì mẹ ra đi bỏ lại cuộc đời,

Mẹ sinh con, giao phó Đất Trời
con khôn người nhờ, con hư tại mẹ
mẹ ôm con, ru từ tấm bé
lời ca dao, tình nghĩa núi sông
bao nhiêu năm gối mỏi lưng còng
mẹ chỉ muốn con nên người hữu dụng

Con lớn lên băng vào cuộc sống
lời ru xưa quyện với con người
trong tim con đầy tiếng gọi : Mẹ ơi
một tiếng Mẹ nhưng ngọt ngào quá đổi
nương lời mẹ, đường dài con bước tới


mạc phương đình

25.8.14

Đợi Nhau


vẫn còn hạt tuyết trên cây
đủ soi giá lạnh tháng ngày tưởng xa
người đi sầu đọng quê nhà
gót chân phiêu bạt chìm qua nửa đời
dặm dài câu hát mình ơi
dẫu đau khó nhọc vịn đời xót thương
lớn khôn cây cải trong vườn
câu ca dao mẹ mở đường ta đi
gió trăng tự buổi phân kỳ
hỏi em còn đọng chút gì với xưa
lối về lạc ngỏ vào mưa
hương thu nào lặng đêm thừa hạt sương
đợi nhau mòn góc nỗi buồn
ngây thơ chìm với sóng cuồng xanh xao

mạc phương đình

23.8.14

Dấu Mốc Bên Đời


Thời gian bỏ những sầu tư ở lại
ta bên đời nghe ngóng bước chân qua
có một thuở yêu thầm trong vụng dại
để lòng đau ngơ ngác nét quê nhà

Ngày tháng cũ còn hằn in dấu vết
 người xa rồi hoa bướm cũng đi theo
ngõ thu xưa lá vàng giăng kín lối
hàng cây cao đứng lặng đợi qua chiều

Về nơi đó nhìn nắng vàng rực rỡ
chút hương cau cũng đủ một tiếc hoài
cứ tưởng tượng khung rêu buồn đã vỡ
đế mùa xuân vẽ lại nét xuân phai

Sao mãi tiếc một lời không dám ngỏ
đèn khuya chong mờ nét chữ thơ tình
những bồi hồi vẫn nghiêng lòng giấu kín
đi chung đường mà vẫn cứ làm thinh

Mãi giữ lại chút vụng về buổi ấy
sân trăng khuya thao thức thuở xa nào
dấu chân cũ hằn lối về mộng mị
tim ngại ngùng nắng gió cũng xôn xao


mạc phương đình

Thiên Nhiên và Động Vật Hoang Dã

18.8.14

CHÚT LỬA



người vể để quên chút lửa
đủ làm ấm bóng cô đơn
cõi trăng nào vương gót nhỏ
thời gian nào thắp nỗi buồn

ngoài sông con chim vỗ cánh
thuyền ai đã nhổ neo rồi
bên kia bàn tay vẫy gọi
mịt mờ dòng nước đã trôi

có không tiếng chuông thức giấc
khua vào khuya khoắt thật sâu
còn đây, còn đây chút lửa
sáng lên đôi mắt buổi đầu 

chập chùng khoé nhìn mê hoặc
nhận chìm cả khúc ca dao
ngôn từ chết trong hơi thở
đâu hoen gịot lệ ngọt ngào

chút lửa đốt mềm thao thức
mười năm chưa ấm tấc lòng
vẫn còn môi cười rạo rực
chim về vỗ cánh ngoài sông 


mạc phương đình