Lòng Mẹ

Trước cửa Nhà Tôi

31.7.14

Nha Trang cùng Nỗi Nhớ


Chiều qua cầu Xóm Bóng
gặp em trên đường về
tóc bay trong vành nón
nụ cười vừa nghiêng che

ngập ngừng em khẽ hỏi :
"bao giờ anh lại đi?"
đôi mắt buồn cúi xuống
vụng về đan bàn tay

hôm nào mình hò hẹn
Tháp Bà cùng hàng cây
cùng nụ hôn vụng dại
mưa trên dòng sông đầy

gió Nha Trang thổi lại
hàng dừa chao điệu say
chiều qua Hải học viện
nhìn nhau đôi mắt cay

thời gian nhoà kỷ niệm
đợi chờ và tháng ngày
gót chân người viễn xứ
sầu góc biển chân mây

sóng Nha Trang vẫy gọi
Hòn Chồng hạt cát bay.


mạc phương đình

25.7.14

Yêu Em


yêu em chừng đã nhiều năm gió
nắng gọi mùa Xuân trở ngược về
sợi tóc ngày nào xanh với mộng
đường trăng mở nhịp bước thu đi

tưởng như mười tám hai mươi, cũ
lỗi hẹn chờ nhau vũng nhớ trưa
chợt tiếng phone reo con dốc nhỏ
nụ hôn nào ướt những cơn mưa ?

soi bóng vào thơm vùng ngực ấm
lời ca buông khẻ những thanh âm
mân mê vị ngọt xoay đầu lưỡi
nhấn gót thời gian xuống lặng thầm

yêu em va vấp đường ngang dọc
ngẩng mặt buồn khoe nửa nụ cười
vị đắng tan dần trong đáy mắt
giọt buồn xanh lộc ngón tay vui


mạc phương đình

17.7.14

Hẹn với Thu




nắng đẩy chiều nghiêng xuống nỗi buồn
mùa thu vàng rụng tóc như sương
em đi qua những hàng cây ngủ
từng sợi thời gian trong tiếng chuông

hạt sõi giật mình lắng nỗi đau
năm xưa em về trời mưa mau
bước chân còn vướng ngày chưa muộn
đêm gửi vào trăng một vết sầu


năm nay em về hàng cây xa
giậu cúc hiên  ngoài rực rỡ hoa
rượu tiễn không đành chừ đắng lưỡi
còn chăng lời hẹn thủa quê nhà.



mac phương đình

12.7.14

NGƯỜI VỀ




mùa xuân chợt trốn về đâu
chân chim in khoé mắt sầu dáng xưa
người về lạnh cóng gịọt mưa
câu ca lỗi nhịp theo mùa đông xa
nụ quỳnh chợt nở đêm qua
hương lan nỗi tiếc vở oà gối chăn
mái hiên con dế thì thầm
người về nặng cả trăm năm cuộc tình
tưởng dừng gót mỏi lênh đênh
thắp lên ngọn nhớ riêng mình nổi vui
nhìn mây vẽ chút ngậm ngùi
cỏ hoa trộn giữa kiếp người phù du
băn khoăn lội ngợp ao tù
chút khoe khoang vụng thiên thu giật mình

mạc phương đình

11.7.14

Hồ Nghi ..?




chút mật đắng nào trên đầu lưỡi
bỗng chao ngiêng rụng xuống hồn ta
em thao thức nghe đời đếm nhịp
đường nào gần cho những xót xa

thuở vụng dại qua ngày tháng cũ
con chim chiều ướt đẫm mùa đông
ta nghe thầm lặng ngàn câu hỏi
trang sách nào thơm một nụ hồng

thôi đành đốt hết thời mơ mộng
soi lại lòng nhau những đắng cay
lời hẹn còn chăng trong giấc ngủ
bao năm đo đếm chút hương đầy

có phải vì ta hay tại em
nụ hôn còn đẫm chút hương quen
bàn tay như vẫn còn hơi ấm
ngọn gió nào lay lắt ngọn đèn ?

mạc phương đình