3.4.19
22.11.18
Thênh Thang Nỗi Chờ
Xin được ở cùng em nơi chốn ấy
một chốn đời phẳng lặng những phong ba
để nước mắt là cõi tình che đậy
dẫu nguồn sông cuối bãi vẫn quê nhà
xin được giấu chút buồn không cội rễ
có gì đâu ngày tháng vẫn vô tình
đời cứ phải cuốn vào dâu bể
bước chân nào lưu lạc mãi lênh đênh
mềm môi uống ngụm sầu xưa vô vọng
tóc đã phai, màu mắt cũng trăng sương
những ao ước như mùa đông lạnh cóng
hỏi bao giờ tìm gặp chút dư hương
dòng thơ cũ không còn trong ký ức
em mang theo trong cay đắng muộn màng
biển vẫn đợi con sóng về thao thức
khung buồn xưa nỗi đợi vẫn thênh thang
mạc phương đình
Mạc Phương Đình : Thi Tập Ru Người Ru Đời - HỒ TRƯỜNG AN

Đây là tập thơ thứ ba của
nhà thơ Mạc Phương Đình sau hai tập thơ Lời ru của mẹ, Những dòng kỷ niệm. Ba thi
tâp đều do Yêu Thương xuất bản. Cách
trình bày bìa sách và ruột sách thật đẹp. Bìa màu lục nõn, hình màu hoa dã tưởng
(không biết là hoa gì) màu cam lan ra chót đuôi màu hoàng cúc trên
nền lục đậm lan vào trong màu tím tươi và màu mạ non. Chữ ru người màu trắng, chữ ru đời
màu hoàng yến. Những trang trong của thi tập màu khói lam chập chờn dáng khói hình sương
màu bạch phấn. Đó là công trình của họa sĩ Huỳnh Ngọc Điệp.
Đã
có lời khuyên của thi sĩ Gérard de Nerval : Hãy gieo
cánh hồng / Trên bước thời gian hoặc một câu thơ của
nữ sĩ Natalie Cliford Barney : Trái tim
không bao giờ trống rổng / Bóng hình nọ tắt
đi / Sẽ thay vào một hình bóng khác. Nhưng nhà thơ Mạc Phương Đình của chúng ta vẫn buồn khổ dài lâu.
Xin cùng đọc bài Thì thầm :
Xin cùng đọc bài Thì thầm :
7.7.18
1.12.17
Nỗi Lòng Tháng Chạp - Thơ Thu Chi Lệ
Tháng Chạp về mây trời thêm ảm đạm
Bên hiên nhà tí tách giọt mưa thưa
Ngày cuối năm thấy lòng còn vương vấn
Nhớ bao ngày tháng chạp chốn quê xưa
Chiếc lá thu khô rơi về với cội
Những cành cây rơi rụng lá xác xơ
Con chim nhỏ đã không còn tiếng hót
Em về đâu biển lóng vẫn ngàn khơi
Dòng sông ấy chảy xuôi về mấy nhánh
Hỡi người khách đợi chờ thuở sang sông
Đừng ngóng mãi bên bờ đầy lau lách
Con đò xưa vắng bóng một chiều đông
Tháng Chạp nơi nầy một trời băng giá
Gió mùa đông se sắt lạnh qua tim
Tuyết sẽ rơi những con đường trắng xóa
Mái nhà ai sương khói tỏa lặng im
Thế giới nầy đã bao điều bất trắc
Biết tìm đâu một nơi chốn an nhiên
Chim lạc đàn biết về đâu cánh mỏi
Vẫn phương nầy nhạt nắng những chiều nghiêng…
Thu Chi Lệ
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

